Mẹ tôi – Nhị Hà

Mẹ Tôi là nhạc phẩm đầu tay của nhạc sĩ Nhị Hà, được ông sáng tác lúc mới 13 tuổi – một sự phối hợp đặc biệt giữa khả năng thiên phú về âm nhạc và lòng thương yêu hết lòng người mẹ đã cả đời tận tụy vì con cái.

Tư liệu trên vangson.info được sưu tầm và tổng hợp từ các Quý Báo, Quý Đài trong và ngoài nước. Bằng việc click vào đường dẫn gốc trong mỗi bài viết, Quý Cô Bác, Anh Chị đã góp phần ủng hộ các phóng viên, biên tập viên - những người đã dày công biên soạn, chắt lọc để đem đến cho chúng ta những nguồn tư liệu tuyệt vời

Nhạc sĩ Nhị Hà tên thật là Lê Quang Mại, sinh ngày 24 tháng 08 năm 1935 ở Quảng Bình. Ông là người con thứ 2 trong một gia đình có 5 người con.

Nhạc sĩ Nhị Hà
Nhạc sĩ Nhị Hà
(1935-1988)

Vào năm 1958, Nhị Hà trở ra Huế để lập gia đình với người bạn gái học chung năm cuối ở trường Khải Định tên Kim Khuê. Hai người có với nhau 7 người con. Năm 1960, ông vào Sài Gòn tiếp tục học. Sau một thời gian sang Mỹ tu nghiệp, ông về Việt Nam làm việc tại Nha Cải Huấn cho đến năm 1975.

Năm 1975, Nhị Hà di tản sang Mỹ và cư ngụ tại tiểu bang Arizona. Sau đó, ông dời về tiểu bang Washington. Sau cùng ông và gia đình về cư ngụ tại thành phố Houston (Texas) vào năm 1979 cho đến khi ông qua đời. Tổng số tác phẩm của Nhị Hà khoảng 20 bài. Một vài nhạc phẩm khác đã đưa tên tuổi của ông lên cao là Trở Về Thôn CũNhớ Một Mùa Hoa, .. Tác phẩm cuối cùng của ông là Yêu, viết trước khi qua đời, trong thời gian điều trị tại bệnh viện.

Ông mất ngày 10 tháng 10 năm 1988 tại thành phố Houston do ung thư gan.


Đọc thêm: Mẹ tôi – Trần Tiến


– Bài viết: TRỞ VỀ THÔN CŨ – Nhị Hà
– Nguồn tin: Cỏ Thơm Magazine (Trường Kỳ – Tân Nhạc VN sau 30 năm. Ai còn ai mất?)
– Đường dẫn gốc: http://cothommagazine.com/ (Not Found)
– Đường dẫn lưu trữ: https://web.archive.org/
– Thời gian khai thác: 2021.10.10 17:46 VST


Lời bài hát

Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày
Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai
bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại
cầu mong con mình có một ngày mai

Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn
Mẹ tôi mỉm cười nhìn bóng con ngoan
không than không phiền dù lâm hoạn nạn
lòng tin con mình xứng thành người dân

Chiều chiều, bên liếp lều tranh
Mẹ tôi đứng đợi đàn con
trước gió tóc trắng loa xòa
đôi mắt dịu hiền như bể tình thương

Lòng người mong ước ngày sau
đàn con xứng thành người dân
nhưng nay con đã nên người
thì nay còn đâu bà Mẹ hiền xưa

Chiều nay đốt hương tưởng niệm trước mồ
nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa
công ơn sinh thành ngày nao đền trả
Mẹ ơi con nguyền nhớ lời Mẹ khuyên ..

Mọi ý kiến đóng góp thân mời Quý Cô Bác, Anh Chị để lại bình luận ở mỗi bài đăng hoặc gửi liên hệ thông qua đường dẫn này. Vàng Son xin chân thành cảm ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *