Nhật Ngân: Một mai giã từ vũ khí, Ngày đá đơm bông, Qua cơn mê

Khi cuộc hòa đàm Ba Lê (Hiệp định Paris 1973) diễn ra, Nhật Ngân vui mừng viết bài Ngày Đá Đơm BôngMột Mai Giã Từ Vũ Khí đề tên là Ngân Khánh (tên con gái ông). Cũng với niềm tin tưởng ấy, nhóm ba nhạc sĩ Trịnh Lâm Ngân có bài Qua Cơn Mê.

Cảm ơn Quý Cô Bác, Anh Chị đã ghé thăm Vàng Son! Tư liệu trên Vàng Son được sưu tầm và tổng hợp từ các Quý Báo, Quý Đài trong và ngoài nước. Bằng việc nhấp vào đường dẫn gốc ở mục trích dẫn, Quý Cô Bác, Anh Chị có thể xem đầy đủ nội dung bài viết, đồng thời góp phần ủng hộ các phóng viên, biên tập viên - những người đã dày công biên soạn, chắt lọc để đem đến cho chúng ta những nguồn tư liệu tuyệt vời

“Tôi cũng như mọi người ở Việt Nam, tôi nghĩ là khi mà hòa bình đến thì mình coi như qua một cơn mê, mình trở về đi học lại, mình làm mọi thứ của tuổi trẻ mà mình đã không làm được vì phải nhập ngũ” – nhạc sĩ Nhật Ngân cho biết ..

 

[Hình ảnh] Nhạc sĩ Nhật Ngân | Một mai giã từ vũ khí, Ngày đá đơm bông, Qua cơn mê
Nhạc sĩ Nhật Ngân


* Trịnh Lâm Ngân là một nhóm nhạc sĩ thành lập năm 1962 và hoạt động đến năm 1975, tên lấy từ nghệ danh ghép của các nhạc sĩ: Trần Trịnh (1937-2012), Lâm Đệ (không tham gia việc sáng tác, hiện chưa có thông tin về ông) và Nhật Ngân (1942-2012). Những sáng tác tiêu biểu của nhóm là: Mùa xuân của mẹ, Người tình và quê hương, Chiều qua phà Hậu Giang, Xuân này con không về, Yêu một mình, Hai trái tim vàng, Hồn trinh nữ, ..

 

Nguồn tư liệu:
https://www.rfa.org/ (Nhạc sĩ Nhật Ngân)
https://vi.wikipedia.org/ (Trịnh Lâm Ngân – Wikipedia)
http://www.giaoduc.edu.vn/ (Soạn giả Loan Thảo – chuyện đời chưa kể)

 

Một Mai Giã Từ Vũ Khí – Nhật Ngân (ký danh: Ngân Khánh)

Rồi có một ngày, sẽ một ngày chinh chiến tàn
anh chẳng còn chi, chẳng còn chi ngoài con tim héo em ơi
xin trả lại đây, bỏ lại đây, thép gai giăng với lũy hào sâu
lỗ châu mai với những địa lôi
đã bao phen máu anh tuôn, cho còn lại đến mãi bây giờ

Trả súng đạn này, khi sạch nợ sông núi rồi
anh trở về quê, trở về quê tìm tuổi thơ mất năm nao
vui cùng ruộng nương, cùng đàn trâu, với cây đa khóm trúc hàng cau
với con đê có chiếc cầu tre
đã bao năm vắng chân anh, nên trở thành hoang phế rong rêu

Rồi anh sẽ dựng căn nhà xưa
rồi anh sẽ đón cha mẹ về
rồi anh sẽ sang thăm nhà em
với miếng cau, với miếng trầu, ta làm lại từ đầu

Rồi anh sẽ dìu em tìm thăm
mộ bia kín trong nghĩa địa buồn
bạn anh đó đang say ngủ yên
xin cám ơn, xin cám ơn, người nằm xuống

Ðể có một ngày, có một ngày cho chúng mình
ta lại gặp ta, còn vòng tay mở rộng thương mến bao la
chuông chùa làng xa chiều lại vang, bếp ai lên khói ấm tình thương
bát cơm rau thắm mối tình quê
có con trâu có nương dâu, thiên đường này mơ ước bao lâu ..


 

Ngày Đá Đơm Bông Nhật Ngân & Loan Thảo 

Buổi tối ngủ trên đồi hỏi hòn đá nhỏ
con đường nào, con đường nào dẫn đến một dòng sông
một dòng sông mà em vẫn thường ra ngồi giặt áo
và con đò, và câu hò theo nước trôi xuôi

Buổi sáng ngồi trên rừng hỏi ngàn lá đổ
con đường nào, con đường nào dẫn đến một miền quê
một miền quê trời hanh nắng ruộng khô cằn sỏi đá
đợi mưa về, đợi mưa về cho lúa đơm bông

Ơ hớ ơ quê mình giờ đây
con sông xưa thuyền có xuôi ngược
ơ hớ ơ kẽo kẹt võng đưa
ơ hớ ơ tiếng ru ngọt môi

Thường những buổi trưa buồn hỏi mình khe khẽ
con đường nào, con đường nào dẫn đến những ngày xưa
ngày xưa đó mẹ ra đứng cười run làn tóc trắng
tre cuối làng, cau sau vườn theo gió đong đưa

Buổi sáng hỏi mây trời đi hoài có rõ
con đường nào, con đường nào dẫn đến một ngày vui
ngày vui đó bầy chim sáo rủ nhau về xây tổ
mưa sẽ về, mưa sẽ về cho đá đơm bông ..

* Cùng với những soạn giả tên tuổi thời bấy giờ như Yên Lang, Hà Triều, Hoa Phượng .. Loan Thảo (1942-1982) là một trong những soạn giả tài danh, có số lượng lớn tuồng tích sân khấu và tân cổ giao duyên được đông đảo khán giả đón nhận. Những tuồng để đời của ông như: Lan và Điệp, Tiếng hạc trong trăng, Tây Thi, Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài ..


 

Qua Cơn Mê – Nhật Ngân & Trần Trịnh (Trịnh Lâm Ngân)

Một mai qua cơn mê
xa cuộc đời bềnh bồng
anh lại về bên em
ngày gió mưa không còn
nên đường dài thật dài
ta mặc tình rong chơi
cùng nhau ta sẽ đi
sẽ thăm bao nơi xưa
xuôi một thuở lênh đênh
ta sẽ thăm từng người
sẽ đi thăm từng đường
sẽ vô thăm từng nhà

Tình người sau cơn mê vẫn xanh
dù bao tháng năm đau thương dập vùi
trường xưa vắng ta mai ta lại về
cùng theo lũ em học hành như xưa

Rồi đây sau cơn mê
sông cạn lại thành dòng
suối về ngọt quê hương
mười ngón tay em dài
vun cuộc tình thật đầy
mơ toàn chuyện trên mây
còn tôi như cánh chim
ngỡ vui nên bay xa
sẽ trở về ăn năn
tôi sẽ ươm thật nhiều
trái yêu thương đầy cành
hái đem cho mọi người ..

Cảm ơn Quý Cô Bác, Anh Chị đã đọc trọn vẹn bài viết! Việc đặt quảng cáo giúp Vàng Son có thêm kinh phí duy trì website qua từng năm, rất mong Quý Cô Bác, Anh Chị thông cảm nếu như điều này gây ảnh hưởng đến trải nghiệm trong quá trình sử dụng. Mọi ý kiến đóng góp, phê bình, ... thân mời Quý Cô Bác, Anh Chị để lại bình luận ở mỗi bài đăng hoặc gửi liên hệ thông qua Trang Liên Hệ. Vàng Son xin chân thành cảm ơn!
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận