Chưa bao giờ – Việt Anh

Nhớ lại cơ duyên đã chắp cánh làm nên cảm xúc cho vị nhạc sĩ tài năng này viết ra ca khúc “Chưa bao giờ” đầy da diết và sâu lắng, Thu Phương tâm sự: “Vào thời gian đầu khi phải tự mình tạo dựng cuộc sống mới ở nơi đất khách quê người, trong một lần Việt Anh sang Mỹ làm việc, anh có gặp tôi. Lúc ấy, tôi không thể nói gì nhiều với Việt Anh, mà chỉ nói một câu: “Tất cả những quyết định này, không biết đúng hay sai!”. Câu nói tuy bỏ ngõ ấy nhưng trong đôi mắt, tôi nhận ra Việt Anh luôn dành cho mình một tình cảm vô cùng trân trọng. Anh nói rằng: “Không cần biết đúng sai, không cần biết đi đâu về đâu, chỉ thấy Phương ngồi đó, là biết được Phương đang rất buồn!”. Kết thúc buổi hẹn, chúng tôi chia tay nhau, và ngay hôm sau Việt Anh đã gọi cho tôi và bảo mình vừa viết xong một ca khúc đêm qua để tặng riêng tôi xem như là một món quà tạm biệt. Anh đã hỏi tôi rằng: “Phương có muốn nghe bài hát mới viết riêng cho Phương, cho những nỗi buồn của Phương?”. Và kể từ giây phút ấy, những giai điệu của “Chưa bao giờ” đã được Thu Phương cất lên trong rất nhiều tiếng vỗ tay của khán giả” ..

Cảm ơn Quý Cô Bác, Anh Chị đã ghé thăm Vàng Son! Tư liệu trên Vàng Son được sưu tầm và tổng hợp từ các Quý Báo, Quý Đài trong và ngoài nước. Bằng việc nhấp vào đường dẫn gốc ở mục trích dẫn, Quý Cô Bác, Anh Chị có thể xem đầy đủ nội dung bài viết, đồng thời góp phần ủng hộ các phóng viên, biên tập viên - những người đã dày công biên soạn, chắt lọc để đem đến cho chúng ta những nguồn tư liệu tuyệt vời

.

Nguồn tư liệu:
+ https://vtc.vn/ (“Nàng thơ” Thu Phương và mối duyên “Chưa bao giờ”)

.

Lời bài hát

Trong cơn mưa đêm nhẹ như gió
trôi qua không gian và nguôi lãng dần
những điều tôi chưa nói với em
hôm chia tay cây vừa trút lá
hôm chia tay ô cửa vẫn sáng đèn
hát gì lên đi đêm quá yên

Trôi theo cơn mơ bờ sông chói chang
trôi theo cơn mơ niềm đau rất thật
có bình yên nào không xót xa
em nơi đây hay còn đâu đó
cô đơn xa xưa từ giây phút nào
đến vô cùng

Bây giờ em biết vì sao gặp nhau biển xô sóng trào
ngồi nghe chiều im gió lặng giữa muôn vàn hoa
đi về đâu cũng là thế, buồn kia còn trong dáng ngồi
thiên đường xưa khép lại từ muôn năm rồi

Thiên đường đã khép nguồn cơn
từ hôm dòng sông rũ mình
quên được không những điều
đã bao giờ qua

Quên được mỗi sáng mùa đông
nhìn ra ngày sương giá mềm
quên được không những điều ta chưa bao giờ ..

Cảm ơn Quý Cô Bác, Anh Chị đã đọc trọn vẹn bài viết! Việc đặt quảng cáo giúp Vàng Son có thêm kinh phí duy trì website qua từng năm, rất mong Quý Cô Bác, Anh Chị thông cảm nếu như điều này gây ảnh hưởng đến trải nghiệm trong quá trình sử dụng. Mọi ý kiến đóng góp, phê bình, ... thân mời Quý Cô Bác, Anh Chị để lại bình luận ở mỗi bài đăng hoặc gửi liên hệ thông qua Trang Liên Hệ. Vàng Son xin chân thành cảm ơn!
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận