Ngô Thụy Miên: Giáng Ngọc, Dấu tình sầu

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên tâm sự:

Cảm ơn Quý Cô Bác, Anh Chị đã ghé thăm Vàng Son! Tư liệu trên Vàng Son được sưu tầm và tổng hợp từ các Quý Báo, Quý Đài trong và ngoài nước. Bằng việc nhấp vào đường dẫn gốc ở mục trích dẫn, Quý Cô Bác, Anh Chị có thể xem đầy đủ nội dung bài viết, đồng thời góp phần ủng hộ các phóng viên, biên tập viên - những người đã dày công biên soạn, chắt lọc để đem đến cho chúng ta những nguồn tư liệu tuyệt vời

“.. Nhắc đến Giáng Ngọc là nhắc đến những kỷ niệm của một thời bọn sinh viên trẻ chúng tôi thường đến học tại các thư viện của Trung Tâm Văn Hóa Pháp, Đức (Sài Gòn). Giáng Ngọc là một cô nữ sinh Trưng Vương ngày đó với mái tóc dài đặc biệt xõa trên tà áo trắng học trò. Ba mươi năm trôi qua, tất cả đã đi vào quên lãng, nhưng bàn tay, mái tóc và dáng người đó đã cho tôi niềm cảm hứng để viết bài hát với những câu ‘Bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa / Vẫn tóc mây bay má môi hồng thắm ..’.

Cô cũng là nguồn cảm hứng cho tôi viết bài ‘Dấu Tình Sầu’: Chiều còn vương nắng để gió đi tìm / Vết bước chân em qua bao nhiêu lần ..’

 

Nguồn tư liệu:
https://amnhac.fm/ (Nói chuyện với Nhạc Sĩ Ngô Thụy Miên)
http://www.saigonocean.com/ (Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên)

 

Giáng Ngọc

Bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa
vẫn tóc mây bay má môi hồng thấm
gót bước nhẹ vương ý thơ
tình yêu nào vương mắt ngọc
mơ ước vẫn chưa phai nhòa

Và một lần thôi xin mắt em cay
xin hết đi hoang những chiều buồn say
và xin rằng mưa vẫn bay
tình yêu này dâng mắt ngọc
son phấn xin đừng ướt mi

Chiều buồn mưa bay, gió lay
một mình cô đơn bước chân âm thầm
và tình yêu vẫn nhớ nhung trong lòng
mộng mơ giăng kín nét môi thiên thần

Nhạc chiều lang thang rũ say
từng hạt mưa rơi khóc trên cung đàn
rượu nồng ai say ngất ngây vì nhớ
và tình yêu đó xin ngừng bước chân

Lặng nghe xa vắng nghe tiếng cô liêu
tôi vẫn đi hoang những chiều buồn say
tình yêu đành thôi ước mơ
tìm quên bằng men ý nhạc
duyên ước xin đành kiếp sau ..


 

Dấu Tình Sầu

Chiều còn vương nắng để gió đi tìm
vết bước chân em qua bao nhiêu lần
lời ru đan ngón tay buồn
ngàn năm cho giá băng hồn
tuổi gầy nồng lên màu mắt

Trời còn mây tím để lá mơ nhiềụ
lá khóc trên mi cho môi ươm sầụ
chiều lên đỉnh núi ngang đầu
nhặt thương cho gót dâng sầu
giận hờn xin ngập lối đi

Ðàn dâng tiếng phong kín tuổi buồn
đường hoang vắng cho lá về nguồn
người tìm đến xin gợi nỗi hờn
từ khi gió mang đấu địa đàng
đường lên đá che vết nồng nàn
người còn nhớ mãi hay quên lời

Và người tìm đến giọng hát mơ hồ
vết bước năm xưa nay vương âm thầm
hàng cây mơ bóng bên đường
gọi người khi nắng phai tàn
gọi tình yêu vào lãng quên ..

Cảm ơn Quý Cô Bác, Anh Chị đã đọc trọn vẹn bài viết! Việc đặt quảng cáo giúp Vàng Son có thêm kinh phí duy trì website qua từng năm, rất mong Quý Cô Bác, Anh Chị thông cảm nếu như điều này gây ảnh hưởng đến trải nghiệm trong quá trình sử dụng. Mọi ý kiến đóng góp, phê bình, ... thân mời Quý Cô Bác, Anh Chị để lại bình luận ở mỗi bài đăng hoặc gửi liên hệ thông qua Trang Liên Hệ. Vàng Son xin chân thành cảm ơn!
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận