Cô láng giềng – Hoàng Quý

Cập nhật lần cuối: 04/07/2021 14:53

“Cô Láng Giềng” ra đời khoảng năm 1942-1943. Lúc đó Hoàng Quý rời Hải Phòng lên Sơn Tây để đến làm thư ký cho một trang trại nuôi bò. Chuyến ra đi đó ông đã phải chia tay với “bóng hồng” của mình. Khoảng 6 tháng sau, ông không làm việc ở Sơn Tây nữa và trước khi trở về Hải Phòng ông ghé thăm người em Hoàng Phú đang ở tại Hà Nội. Chính trong dịp này nhạc sĩ Hoàng Quý đã cho người em mình xem bài hát “Cô Láng Giềng” của ông.

Hôm nay trời xuân bao tươi thắm
Dừng gót phiêu linh về thăm nhà
Chân bước trên đường đầy hoa đào rơi
Tôi đã hình dung nét ai đang cười

Tôi mơ trời xuân bao tươi thắm
Đôi mắt trong đen màu hạt huyền
Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng
Xao xuyến nỗi niềm yêu

Nhạc sĩ Tô Vũ kể lại: “Với ‘Cô Láng Giềng’, anh tôi chỉ sáng tác lời 1. Đó là những vần thơ đầy lạc quan, phấn khởi khi chia tay người yêu và hy vọng một ngày trở về gặp nhau trong vui mừng. Còn lời 2 là do tôi sáng tác thêm, đó là cảnh chàng trở về, ngày có một đám cưới làng quê tưng bừng rộn rã của chính người yêu, và chàng buồn tình lặng lẽ ra đi… Thật ra lời 2 này không phải là tâm tư của Hoàng Quý mà do tôi hư cấu và Hoàng Quý đã đồng ý, xem như là một tác phẩm nghệ thuật chứ không phải là sự miêu tả một mối tình có thật, vì thực tế Hoàng Quý không có một bi kịch về tình yêu như nội dung của lời 2”.

Trước ngõ vào thôn vang tiếng pháo
Chân bước phân vân lòng ngập ngừng
Tai lắng nghe tiếng người nói cười xôn xao
Tôi biết người ta đón em tưng bừng

Đành lòng nay tôi bước chân ra đi
Giơ tay buồn hái bông hồng tường vi
Ghi chút tình em nói chờ đợi tôi
Đừng nói tới phân ly

Cô láng giềng ơi
Nay mối duyên thơ đành đã lỡ rồi
Chân bước xa xa dần miền quê
Ai biết cho bao giờ tôi về

 

Nguồn tư liệu:
+ https://vi.wikipedia.org/ (Hoàng Quý)

 

Lời bài hát

Hôm nay trời xuân bao tươi thắm
dừng gót phiêu linh về thăm nhà
chân bước trên đường đầy hoa đào rơi
tôi đã hình dung nét ai đang cười

Tôi mơ trời xuân bao tươi thắm
đôi mắt trong đen màu hạt huyền
làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng
xao xuyến nỗi niềm yêu

Cô láng giềng ơi
không biết cô còn nhớ đến tôi
giây phút êm đềm ngày xưa kia
khi còn ngây thơ

Cô láng giềng ơi
Tuy cách xa phương trời tôi không hề
quên bóng ai bên bờ đường quê
đôi mắt đăm đăm chờ tôi về

Năm xưa khi tôi bước chân ra đi
đôi ta cùng đứng bên hàng tường vi
em nói rằng em sẽ chờ đợi tôi
đừng nói đến phân ly

Cô láng giềng ơi
nay bóng hoa bên thềm đã thắm rồi
chân bước vui bên bờ đường quê
em có hay chăng giờ tôi về ..

Cảm ơn Quý Cô Bác, Anh Chị đã ghé thăm Vàng Son!

Tư liệu trên Vàng Son được sưu tầm và tổng hợp từ các Quý Báo, Quý Đài trong và ngoài nước. Chúng tôi đã và đang cố gắng thu thập lại thông tin xuất bản của mỗi bài viết với mong muốn tôn trọng tác quyền của các tác giả. Kính mong Quý Cô Bác, Anh Chị thứ lỗi nếu như thông tin được cập nhật chưa đầy đủ hay nội dung bài viết chưa nhận được sự cho phép của Quý Cô Bác, Anh Chị.

Mọi ý kiến đóng góp thân mời Quý Cô Bác, Anh Chị để lại bình luận ở mỗi bài đăng hoặc gửi liên hệ thông qua đường dẫn này

Để tra cứu thông tin nhạc phẩm, Quý Cô Bác, Anh Chị có thể sử dụng hộp thoại tìm kiếm hoặc tham khảo trong danh mục Thư viện giai thoại

Trường hợp không tìm thấy thông tin nhạc phẩm (do đã được biên tập thành một bài tổng hợp), Quý Cô Bác, Anh Chị vui lòng tìm kiếm với "Tên Nhạc Sĩ" hoặc tham khảo trong danh mục Tiểu Sử (Nhạc sĩ & Những sáng tác để đời)

Vàng Son xin chân thành cảm ơn!

Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý