Miền Trung ơi, xin đừng mưa nữa – Gia Huy

Cập nhật lần cuối: 30/11/2025 22:42

Một câu ca, một tiếng đàn, đôi khi là cái neo giữ lại được cả một mùa giông bão. Bài hát “Miền Trung Ơi Xin Đừng Mưa Nữa” của nhạc sĩ Gia Huy là một khúc tâm tình như thế. Nó không cần những ca từ hoa mỹ, những luyến láy cầu kỳ, mà chỉ dùng những câu chữ mộc mạc nhất để chạm vào điều sâu kín nhất trong lòng người nghe: sự xót xa. Nghe bài hát, người ta thấy rõ cái hình hài lam lũ của đất và người miền Trung qua từng nốt nhạc buồn như tiếng gió rên rỉ qua mái nhà ngói xiêu vẹo, hay tiếng nước lũ cuồn cuộn không dứt.

Đó là lời khẩn cầu như nín thở mà người nghệ sĩ gửi gắm vào cơn mưa. Ai đó đã từng ví von, Miền Trung như người đàn bà tảo tần, quanh năm dầm mình trong nước mặn đồng sâu, lưng phải cõng nắng gắt gió Lào, rồi lại hứng chịu cái ào ạt của bão lũ. Cái “xin đừng” ấy, thật ra, không chỉ là van lơn với thiên nhiên vô tình, mà còn là nỗi lòng chứa chất của bao kiếp người. Họ, những người dân quê, cả đời chỉ mong một chút bình yên để trồng cái cây, nuôi con cá, cất cái nhà cho vững. Nhưng rồi, mùa mưa nào cũng mang đến nỗi lo trắng đêm, nhìn nước dâng mà tim gan cứ thắt lại. Bài hát như một lời tự sự mệt mỏi, một tiếng thở dài cho cái vòng luẩn quẩn của số phận.

Trong những ca từ giản dị đến thắt lòng, người ta thấy rõ sự hiện diện của những mất mát không thể gọi tên. “Vợ con tôi đâu rồi”, một câu hỏi buông lơi giữa mênh mông nước, nghe mà đắng đót. Nó không kể lể, không than vãn, nhưng lại chất chứa đủ bi thương. Người hát, hay người nghe, dường như đang đứng ở vị trí của một người chứng kiến, một người đồng cảm, lặng lẽ nhìn những mảnh đời trôi theo dòng nước xiết. Cái cảm giác chiêm nghiệm ấy kéo người ta về với chính mình, nhìn lại những gì mình đang có, rồi thấy thương đến quặn lòng cho những thứ đã mất đi ở một nơi xa xăm nào đó, nơi người ta gọi bằng hai tiếng “Miền Trung”.

Bài hát kết thúc, nhưng dư âm của nó thì còn mãi. Tiếng mưa có thể đã tạnh trên những cánh đồng, nhưng cái lạnh se sắt của nỗi đau thì vẫn còn đọng lại. Nó nhắc nhở rằng, sự sẻ chia không chỉ là những chuyến hàng cứu trợ lúc nguy cấp, mà còn là sự thấu hiểu, là tiếng lòng đồng vọng giữa người với người. “Miền Trung Ơi Xin Đừng Mưa Nữa” vì thế trở thành một dấu gạch nối vô hình, nối những phận người xa lạ lại với nhau bằng sợi dây cảm thương. Và có lẽ, đó cũng là cách để người ta nhớ, để người ta biết ơn và trân trọng những mảnh đất đã gồng mình chống chọi với bao nhiêu bão giông.


Lời bài hát

Thương quê ta, đồng sâu muối mặn
Người miền trung vai sương gọi nắng
Giọt mồ hôi chan cơm giữa trưa hè
Giọt nước mắt trên đê, khi mưa lũ kéo về

Thương đôi tay, vất vả tháng ngày
Thương xứ nghèo, mưa bão cứ thôi theo
Ôi thương thay, con chưa kịp ra đời
Mà lũ cuốn trôi, vừa mới đây thôi, vợ con tôi đâu rồi

Miền Trung ơi xin đừng mưa nữa
Nước ngập hết rồi họ sống dựa vào đâu
Vô vàn nỗi đau biết bao nhiêu mà kể
Dòng lệ tuôn rơi chát mặt cả suối sông

Miền Trung ơi xin đừng mưa nữa
Chỉ còn mái nhà xơ xác giữa dòng sông
Nước chảy mênh mông, không biết đâu là nhà
Mong cho quê ta, mau qua kiếp nạn này…

Cảm ơn Quý Cô Bác, Anh Chị đã ghé thăm Vàng Son! Tư liệu trên Vàng Son được sưu tầm và tổng hợp từ các Quý Báo, Quý Đài trong và ngoài nước. Bằng việc nhấp vào đường dẫn gốc ở mục trích dẫn (nếu có), Quý Cô Bác, Anh Chị có thể xem đầy đủ nội dung bài viết, đồng thời góp phần ủng hộ các phóng viên, biên tập viên - những người đã dày công biên soạn, chắt lọc để đem đến cho chúng ta những nguồn tư liệu tuyệt vời.

Việc đặt quảng cáo/quyên góp giúp Vàng Son có thêm kinh phí duy trì website qua từng năm, rất mong Quý Cô Bác, Anh Chị thông cảm nếu như điều này gây ảnh hưởng đến trải nghiệm trong quá trình sử dụng. Mọi ý kiến đóng góp, phê bình, ... thân mời Quý Cô Bác, Anh Chị để lại bình luận ở mỗi bài đăng hoặc gửi liên hệ thông qua Trang Liên Hệ. Vàng Son xin chân thành cảm ơn!

Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận